Vũ trụ là gì và trông như thế nào vậy cô?

Vũ trụ là gì và trông như thế nào vậy cô? – Vẽ ra những điều mà bé thấy, bé đọc và bé nghe. Sắc màu tự nhiên và trong trẻo từ lăng kính của những bạn nhỏ mới có 5 tuổi, cho chúng ta thấy thế giới trong mắt trẻ thơ muôn màu, kỳ diệu và lấp lánh vô cùng.

Trẻ em sinh ra tự nhiên đã mang trong mình bản tính tò mò. Từ giây phút có thể tự mình điều khiển các vận động của chân và tay, các bé đã tự mình thể nghiệm tất cả các hoạt động trong thế giới của mình. Trẻ tự khám phá, quan sát, bắt chước đồng thời tìm tìm cách giải quyết, tự điều khiển các hành động của bản thân trong môi trường sống.Tự thể nghiệm giúp trẻ định hình được các liên kết trong não bộ, chính điều đó giúp trẻ  hoc – và nó trở nên là một niềm vui thích.

Nghệ thuật – là một hoạt động tự nhiên hỗ trợ trẻ được chơi một cách tự do.  Khi trẻ được tự do sử dụng các vật liệu, nguyên liệu  khác nhau là cách khám phá thế giới xung quanh bản năng nhất.  Những nỗ lực của các hoạt động khám phá theo hơi hướng nghệ thuật và tự chỉ huy không chỉ mang lại sự thích thú mà còn mang tính giáo dục trong đó. Nghê thuật còn giúp trẻ em luyện tập nhiều kỹ năng đa dạng, sử dụng được cả trong việc học tập cũng như trong cuộc sống sau này.

“Gắn bó với nghệ thuật cho bạn rất nhiều phương hướng để suy nghĩ cách giải quyết vấn đề khác nhau”, “ và từ đó trở thành một câu trả lời có mở đầu – kết thúc hoàn chỉnh”

Theo Mary Helen Immordino – Yan , giáo sư về tâm lý và giáo dục học tại USC).

 

*Rất nhiều người đã từng  nghe nói đến lý thuyết não trái não phải (right brain left brain theory), và ngày càng được củng cố rằng các nghệ sĩ là những người có phần não phải vượt trội.  Theo lý thuyết này,  não phải hỗ trợ về mặt hình ảnh và duy trì quá trình sáng tạo.

Lý thuyết trên đã trả lời cho câu hỏi vì sao một số người lại có sức sáng tạo hơn những người khác. Hơn thế nữa, nó cũng đã giúp cho việc định hình và phát triển các phương pháp sử dụng nghệ thuật trong quá trình giảng dạy, để phát triển sức sáng tạo của học viên.  Vậy đâu là sự thật về hai bán cầu não? Có thực sự là một bên bán cầu ảnh hưởng tới sức sáng tạo, và bán cầu còn lại duy trì các ý niệm về mặt logic ?

Một khái niêm thú vị để bàn luận và nghiên cứu về sự ảnh hưởng của nghệ thật đã được diễn ra trong một vài thập kỷ gần đây. Các bằng chứng mới nhất, khẳng định sự đúng đắn của lý thuyết trên đã được đưa ra và thảo luận. Mặc dù kết quả có thế nào đi chăng nữa, thì khái niệm về bán cầu phải hiển nhiên đã làm ra những điều tuyệt vời cho giới nghệ thuật.

Lý thuyết về não trái não phải là gì?

Khái niệm về não trái não phải được phát triển từ cuộc nghiên cứu năm 1960 của nhà tâm lý học người Mỹ – Roger W.Sperry. Ông đã phát hiện ra rằng não bộ của con người có hai phần suy nghĩ khác nhau.

  • Bán cầu não phải hỗ trợ thị giác và đồng thời xử lý thông tin một cách trực quan. Nó hiển thực tổng thể hình ảnh trước và sau đó mới là các chi tiết đi kèm.
  • Bán cầu não trái hỗ trợ ngôn ngữ (lời nói) và xử lý các thông tin theo cách phân tích một cách tuần tự. Nó sẽ nhìn vào các chi tiết (mảnh ghép) trước và sau đó đặt các chi tiết và một bức tranh hoàn chỉnh.

Sperry sau đó đã giành giải Nobel vào năm 1981 cho nghiên cứu này.  Lý thuyết não trái não phải thật sự là một điều thú vị để suy nghĩ, vì đã vén được bức màn bí mật nhất về bộ não của con người.  Trên thực tế, cả hai bán cầu não cùng đồng thời làm việc và thực hiện nhiều nhiệm vụ khác nhau, bao gồn cả sáng tạo và suy nghĩ logic.

Vậy thì lý thuyết não phải não trái ảnh hưởng đến các nghệ sĩ như thế nào?

Sử dụng lý thuyết của Sperry, người ta cho rằng những người có não phải chiếm ưu thế sẽ sáng tạo hơn. Điều này có ý nghĩa dưới khái niệm não trái não phải.

  • Khi bạn bắt đầu vẽ, bạn sẽ cần tưởng tượng ra hình ảnh của tác phẩm khi hoàn thành (điều này hoàn toàn được thực hiện bởi não phải từ đầu đến cuối).
  • Sau đó bạn sẽ tìm kiếm các yếu tố để hoàn thành tác phẩm như các hình ảnh riêng lẻ, pha màu, kết hợp tối và sáng, v.v…(não phải thực hiện các tác vụ khác nhau)
  • Cùng lúc đó, bạn cần có khả năng tư duy phân tích những việc mình đang làm (điều này được thực biện bởi não trái).

Dựa trên lý thuyết này, nếu bạn biết rằng suy nghĩ của bạn bị chi phối bởi não phải hoặc não trái, thì bạn có thể cố tình bắt đầu áp dụng cách suy nghĩ của não phải trong bức tranh hoặc tác phẩm của bạn. Điều này chắc chắn tốt hơn so với việc để các ý tưởng tư mình trôi nổi. Bạn có thể tự mình đưa ra những sáng tạo khác nhau, mà kết quả cuối cùng sẽ đem lại sự ngạc nhiên thú vị.

Và bạn nghĩ sao, nếu tự mình luyện tập để bộ não làm việc khác đi?  Giống như việc bạn học làm sao để vẽ, nghĩa là thay đổi thói quen của não bộ, mà nó chẳng hề ảnh hưởng đến các vấn đề khoa học đằng sau.  Điều tuyệt vời là bạn tự mình điều khiểu được các bước đi của não bộ và thỏa sức sáng tạo. Hãy để cho các nhà khoa học lo lắnng về các vấn đề kỹ thuật.

Bạn có thể tận dụng cách thực hoạt động của não phải, rất đơn giản bằng cách thay đổi hành vi và đặt các ý tưởng và trong quá trình tư duy suy nghĩ của mình. Chúng ta làm việc này hàng ngày trong cuộc sống (vd: cai thuốc, cải thiện chế độ ăn uống, ra khỏi giường để vẽ tranh, v.v…), vì vậy nó không hề là quá trình thay đổi mọi thứ sang tư duy kiểu não phải.

Thực ra các nhà khoa học đã chứng minh rằng, bộ não vẫn hoạt động bình thường như nó vốn có ngay cả khi chúng ta có kiểu thúc đẩy não phải.

Betty Edwards “ Vẽ tranh bằng não phải”

Một ví dụ hoàn hảo về việc các nghệ sĩ rèn luyện thay đổi suy nghĩ của bản thân, và từ đó tạo ra dấu ấn nghệ thuật các nhân là cuốn sách của Betty Edwards – Vẽ bằng não phải . Lần xuất bản đầu tiên là vào năm 1980, và lần tái bản thứ tư là vào năm 2012, cuốn sách đã trở nên kinh điển với giới nghệ thuật.

Edwards ứng dụng lý thuyết não phải não trái vào việc học vẽ, từ đó ảnh hưởng tới tận ngày hôm nay.

Bà đã áp dụng lối suy nghĩ theo kỹ thuật của lý thuyết não phải khi vẽ. Điều này giúp bà vẽ ra những điều mình thấy hơn là những điều mình biết.  Cách này đã giúp rất nhiều người tin rằng mình không có khả năng vẽ  biết vẽ.

Lý thuyết này cũng giúp mở ra chìa khóa cho mọi người, để khám phá khả năng sáng tạo của cá nhân ngay cả khi không có mục tiêu trở thành các nghệ sĩ thực thụ. Tóm lại, não phải thật là tuyệt vời với nghệ thuật.

Leave a comment